Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2021

SAO ANH CHƯA VỀ LẠI



Chiến tranh hết anh còn chưa về lại

Để mẹ buồn đợi bên mái nhà tranh

Nước mắt mẹ nối đuôi nhau chảy mãi

Và nỗi đau khiến giấc ngủ chẳng lành.


Cha ngã xuống nơi cổ thành Quảng Trị

Nén đau thương ngày chăm chỉ cấy, cày

Gom hạt thóc nuôi đoàn quân đánh Mỹ

Nhiều đêm trường lệ mẹ đẫm bàn tay.


Anh khôn lớn trong những ngày họ Đặng*

Gieo vành khăn màu trắng khắp phương nam

Mẹ nức nở giữa canh dài khuya vắng

Lúc được tin anh ngừng việc đang làm.


Vai khoác súng dù chẳng ham chém giết

Chàng kỹ sư bỏ cây lúa... lên đường

Trong huyết quản sục sôi dòng máu Việt

Không thể nhìn... khi Tổ Quốc tang thương!


Chiến tranh hết... sao anh chưa về lại?

Đang ở đâu giữa hoang dại núi rừng

Anh có biết nhiều năm rồi khắc khoải

Mẹ bây giờ đã bạc tóc, còng lưng.


Mẹ chờ mãi anh còn đi biền biệt?

Không trở về thăm lại mái nhà xưa

Chiến trường cũ máu loang giờ đã hết

Sao chẳng về... hồn dãi nắng, dầm mưa.




Nhiều đồng đội vẫn sớm, trưa tìm kiếm

Anh nằm đâu sao chẳng chịu quay về

Nước mắt mẹ chưa bao giờ ngừng chảy

Kể từ ngày...

Anh hăm hở ra đi!

PH. 14.07.2017.

Đặng Tiểu Bình.

 

0 comments:

Đăng nhận xét