CHÀO MỪNG CÁC BẠN CỘNG TÁC VỚI CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA DIỄN ĐÀN CHIẾN SĨ TRẺ VIỆT NAM

Translate

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2021

Thơ LÊ NGỌC LAN

 CHO NGÀY MAI KHÔNG CÓ NƯỚC MẮT RƠi

Dường như anh đã già đi nhiều tuổi

Qua mấy chục ngày chống dịch Cô rô na

Ròng rã ngày đêm nơi làm việc là nhà

Miếng cơm đắng vội vàng trong từng bữa

Không biết sẽ còn bao nhiêu ngày nữa...!?

Để toàn dân mình có cuộc sống an vui

Nhìn các anh mà tôi thấy bùi ngùi

Chỉ biết khóc và ngồi yên một chỗ...

Thương nhân loại một nỗi đau thống khổ

Chết chẳng kịp chôn,không từ biệt gia đình

Tai hoạ Co-ro-na giáng xuống bất thình lình

Toàn Thế giới gồng mình chống dịch

Mong muốn làm sao Việt Nam mình sẽ không là thảm kịch

Như một vài đất nước Châu Âu

Tôi xót xa với nét thoáng âu sầu

Hằn trên khuôn mặt các anh đứng đầu ngọn sóng

Tôi thầm khóc thương mưa giông lạnh cóng

Bộ đội, Công An, người tình nguyện ngủ rừng

Để người cách ly được những bữa cơm bưng

Mong Âm tính về với gia đình yêu dấu

Tôi cảm phục siết bao những chiến sĩ nghành Y nhân hậu

Tròn chữ tâm và dũng cảm cứu người

Túc trực ngày đêm và trí tuệ rạng ngời

Chữa lành bệnh tiếng thơm vang bốn bể

Tà áo trắng sao thanh cao đến thế!

Vì sức khoẻ bệnh nhân mà bám trụ ngày đêm

Tạm gác gia đình , cha mẹ một bên

Thương con lắm !..đêm hết ca gọi điện...

Giữa đời thường lòng từ bi hiện diện 

Như thiên thần áo trắng tinh khôi

Bấy nhiêu điều cứ day dứt trong tôi

Giữa Hà Nội thân yêu mùa dịch

Đêm cuối Xuân không gian tĩnh mịch

Xin mọi người hãy ước nguyện cùng tôi

Cho ngày mai không có nước mắt rơi

Giặc Covid sẽ cúi đầu tan biến!!!

Xuân Diệu 0h15 ngày 27/3/2020

Lê Ngoc Lan


HOA PHƯỢNG 

Chùm Phượng Vĩ gợi bao niềm nhớ

Rợp bóng chiều soi gương nước Hồ Tây

Sóng vỗ mênh mang xanh ngát hàng cây

Kỷ niệm tuổi xanh bỗng dâng tràn sống dậy

Con đường cũ cùng tung tăng chạy nhảy

Gió lao xao vương mái tóc xuân thì

Hoa Sấu rụng đầy trắng lối em đi

Trống giục giã kìa mùa thi Phượng nở

Sắc hoa đỏ như mối tình rực lửa

Anh lên đường,em tựa cửa ướt mi

Tuổi hai mươi căng lồng ngực ngại chi

Khoác trên mình màu áo xanh cây lá

Từ buổi ấy hình bóng anh khác lạ

Đẹp rạng ngời và chững chạc trong em

Thư anh viết về em thức đọc từng đêm

Bao nhung nhớ ướt nhoè trang giấy mỏng

Bao khát khao ngày anh về tròn mộng

Hạnh phúc đôi mình rực rỡ một trời hoa

...Bỗng một ngày mẹ ngóng tin xa

Anh ngã xuống vì chống quân xâm lược

Tổ Quốc chưa yên vùng biên từng tấc đất

Quân giặc xéo dày bao tang tóc đau thương

Anh đã hy sinh khi chiến đấu kiên cường

Để thắm tô thêm màu cờ Tổ Quốc

Tóc mẹ bạc thêm chân chậm đi từng bước

Em đau xót nhiều khi mộng vỡ làm đôi

Lũ giặc xâm lăng chúng đã tan rồi

Ngày chiến thắng không anh về bên Mẹ

Sau bao năm Cây Phượng già vẫn thế

Những chùm hoa cứ rực lửa yêu thương

Như bóng anh xanh mãi con đường

Kỷ niệm cũ bên Hồ Tây lộng gió

Tiếng yêu thương trong tim ai chưa ngỏ

Đã bay đi theo những cánh chim trời

Cứ mỗi hè sang em nhìn cánh Phượng rơi

Sắc hoa đỏ như trái tim người lính

Lá ngát xanh tuổi hai mươi đã định

Dâng cho đời rực rỡ mỗi mùa hoa!

      Chiều  Tây Hồ 28/5/2016

Ngọc Lan 

0 Comments:

Đăng nhận xét

 
Design by luật sư. Trần Trúc Vy | Management by Nguyễn Tri Thức (Interpol2502) - Contact US | E-Mail: congchuadethuonglanvy@gmail.com