Thứ Tư, 16 tháng 3, 2022

QUẲNG GÁNH VUI ĐI MÀ LO SỐNG.


Đã cuối xuân, đầu hạ. Hè nhấp nhổm và xuân thời đỏng đảnh. Giao mùa đâm ra thời tiết trắc nết như nạ dòng mất gà. Sài Gòn nóng rẫy, miền Tây hạn hán than van, Hà thành lún phún mưa phùn ròng rã tháng qua. Mẹ thiên nhiên ngày mỗi nghiệt.


Lê thân đi ăn bữa trưa. Như bao bận chẳng chuyện gì ngoài bình phẩm món ăn và đồ uống. Rồi ước ao và xuýt xoa. Bạn bảo giờ ăn gì cũng chẳng thấy ngon nhưng lại ca ngợi hết nhời tóp mỡ mắm chưng thời xa vắng. Tất cả chỉ là cảm giác. Đói nên cái gì cũng ngon. Giờ phủ phê nên nhiều anh cao lương cũng lắc, mỹ vị cũng lờn. Tôi gật gù nghe tiếng đời leng keng trong bát đĩa môi thìa.


Sắp họp lớp cấp 3 trường huyện. Mới đấy đã hơn hai năm, thời gian như bóng câu qua bậu cửa. Tóc bạc ánh kim và nhiều thứ thời lim dim… ngủ gật. Thôi thì cố đi bởi hai mươi năm nữa ai mất ai còn. Bảo vợ mua cho manh áo mới. Chả hiểu thị ngớ ngẩn hay dấm dớ chơi khăm mà mua cho cái áo phông cổ lọ trắng toát, trước ngực có chữ I rồi đến hình quả tim rực rỡ, kế sau là chữ YOU nhưng lại xuống dòng. Nôm na là I trái tim YOU, dịch ra tiếng Ăng lê nhẽ Anh yêu Em. Có phỏng?. Lật mặt sau lưng thì thấy tưng bừng dòng chữ " Do you fancy a fuck?". Tò mò tra cứu thì ra là " Có làm “tí” không em?". Thị bảo mặc đi họp lớp tha hồ hợp, nhất là gặp lại những ân ái học trò.


Đầu dạo này rỗng như ngân khố quốc gia, cấm có nghĩ ngợi hay bày ra trò gì đáng kể. Sáng ngồi đồng cafe đầu ngõ cố xếp lại nếp nhăn nhưng vô nghĩa, trán hằn vết chim di và mí mắt giật rung như súng máy hạng ruồi. Rồi lại về nhà ngả nghến bó gối rung cần “tăng dân số”. 


Thằng bạn làm nghề bán báo cáo tín nhiệm điện hỏi thăm, rằng đất cát sẽ lên hay xuống tiếp. Không hiểu nó ngu hay tù mù chơi trò cá rán. Phải hiểu rằng, lên xuống không nằm ở thị trường mà nằm ở nghị quyết quốc gia. Xứ ta, cứ tân quan là tân chính sách. Viễn kiến hay tầm nhìn là cái gì đó rất xa xôi và đôi khi bằng 0 trong mông lung mù mịt. Khác với Tây dương, định hướng như đường tàu. Ta cũng học theo nhưng hay trật bánh và lắm lúc rẽ ngang sang ga khác để đi tắt đón đầu. Cá biệt còn xin – nhan bên phải nhưng rẽ trái, còn gặp đèn đỏ thì lại…đi thẳng. Chính sách cần mềm dẻo, nhưng định hướng phải xuyên suốt. Đung đưa thì giống hệt anh hề đi dây trong rạp xiếc. May mắn là ở xứ ta, khán giả phần đa là trẻ nhỏ nên các anh hề nhiều lúc vẫn được vỗ tay.


Nhớ lại hồi lớp chồi hệ cơm nát hay ăn chực bột của em. Cứ hễ mẹ gõ thìa xoong nhôm là đầu giường chầu hẫu. Phải hôm em ốm hay bột thiu thì liu điu ăn mệt nghỉ. Nhưng thường là nhõn việc ngâm nồi. Thương quá mẹ tiện cho tấm mía, nhai phồng lưỡi lấy tý đường non. Phần mắt mẹ nhai cho đỡ đi miền tê tái. Khóc đòi, để đấy con ăn cho. Mẹ bảo chỗ này có con sâu. Khóc bảo, sâu con cũng ăn được. Ăn nhiều sâu quá nên giờ răng chắc nhưng cái cần chắc thì lại… lung lay. Thật là một thế hệ suy dinh dưỡng và đói khát kinh niên. Bạn tôi giờ có đứa ăn như giả thù. Cái gì ngon nhất ăn, lạ nhất ăn, đắt tiền nhất ăn. Ăn như để chết. Và rồi lại ước ao miếng tóp mỡ năm nào.


Đời nhọc nhằn quá mà hành trang lại nặng. Luôn có cảm giác bị bất ổn bủa vây.


Thực ra mọi bất ổn nó từ cái đầu. Tứ thập nhi bất hoặc. Tôi năm nay chẵn bốn mươi, còn nghi ngờ điều gì? Cuộc sống khó khăn nó làm cho tính cách con người ta bất ổn, tâm địa hẹp hòi, khí chất nhu nhược. Các bệnh viện tâm thần luôn nhắc nhở thân chủ của mình về mối quan hệ biện chứng giữa sức khoẻ của thần kinh và cơ thể. Khi người ta còn nghĩ bụng thì còn… đau đầu. 


Năm 1948, ông Dale Carnegies biên cuốn sách nổi tiếng về sau dịch nôm ra là “Quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Hơn ba trăm trang sách cũng chỉ mục đích khuyên người ta cứ sống thật tốt ngày hôm nay thì quá khứ và tương lai sẽ tốt đẹp, không phải lo lắng nữa. Vì ngày hôm nay là tương lai của ngày hôm qua, và là quá khứ của ngày mai. 


Tôi thiên tư có hạn, đọc nát sách cũng chỉ lĩnh hội được phần nào. Gánh lo của tôi nó chất ngất những cái phải làm và những cái không được làm. Tôi nhiều lúc bất chợt thấy mình mong manh ở giữa, cũng định thô thiển học theo sách mà tặc lưỡi quẳng tất cả đi. Đêm mất ngủ ra đầu nhà hút thuốc vã, thấy ông hàng xóm lập loè ngồi sẵn. Tiếng thở dài mang đậm mầu sắc triết học nhất nguyên, có tiếng mà chẳng có hình.


Nhưng rồi cũng chính những mối lo ấy nó giữ tôi lại. Quẳng đi đâu và quẳng cho ai? Thôi thì hẵng cứ quẳng gánh vui đi mà lo sống đã.


P/s; Bài biên mùa 2014

 

0 comments:

Đăng nhận xét